Sao thầy lại có thể nhận xét tôi một cách nhanh chóng là tôi không có đủ thực lực?”. Yang (Yang Chuang Kwang),vận động viên của Đài Loan ,đã dành huy chuơng vàng và phá kỉ lục thế giới trong cuộc thi 10 môn phối hợp. Nhiều người trong chúng ta biết đó chính là Aleexander Graham Bell.
Coring cung xđi bán sỉ cho các đại lý nhật, phải đối mặt với các nguy cơ bị tịch thu và thu giữ hàng hóa vì hầu hết các hàng hóa lưu hành lúc đó đều đi từ cướp từ nhà kho Mỹ về. Điểm đặc biệt của hai lời phát biểu trên là gì? Tôi đã phải mất nhiều năm mới nhận ra cốt lõi của những điều chúng muốn nói. Vì vậy mà khi có một đoàn múa bale đến thị trấn thì cô đến hậu trường sau buổi biểu diễn và nói với nhà biên đạo múa:
Sau đó, anh xem xét những chỗ nhỏ nhặt bình thường những người khác sẽ bỏ qua, và lại bận bịu với việc sửa chỗ này, chỉnh chỗ kia. Cuộc sống đối với ông và gia đình là “địa ngục”. Bạn có thể nói anh đã phải chịu nhiều những nỗi đu đớn tột bậc và trảu qua nhiều đêm mất ngủ, nhưng vẫn không hề có một lời than vãn.
Xét cho cùng, các rắc rối cũng không tệ lắm phải không nào? Với chúng tôi, câu trả lời đã quá rõ ! Tất cả chúng tôi đều giơ tay lên. Nhưng việc cố gắng chung sống với nhau về sau lại làm nảy sinh vấn đề”.
“CÓ lẽ một số người sẽ tự hỏi tại sao chúng tôi phải đi và leo núi trong khi ngủ ở nhà thì an toàn hơn”. Lúc chiến tranh xảy ra,nhà máy của ông bị cháy tới 2 lần và các phân xưởng chính bị phá hủy. Suốt nhiều tháng trời tôi phải sống nhờ mì gói: điểm tâm, ăn trưa, ăn tối, tất thảy đều là mì gói! Tôi lại phải quay về sống trong căn phòng thuê chật hẹp.
Nếu bạn nhận thấy mình thật sự không tiến triển trong công việc đã được đào tạo ,hãy đào tạo lại bản thân trong một công việc hoàn toàn mới mẻ có viễn cảnh tốt đẹp hơn. Anh tin tưởng rằng một ngày nào đó anh có thể rời khỏi chiếc xe lăn và đi lại được. Trong 41 năm ,ông vào tù cả thảy 14 lần .
Đây chính là thái độ Kia Su hay còn gọi là hội chứng “sợ bỏ lỡ hay bị cuỗm mất” mà tôi đang đề cập đến. Điều này có thể hiểu được tại sao nhiều người trong chúng ta lại bận rộn đến nỗi không có bữa ăn sáng đúng nghĩa, bận đến nỗi không có thời gian quan sát vẻ mặt của vợ, chồng hoặc con, để quan sát nguyên nhân trở thành kết quả như thế nào. Cuộc sống đối với ông và gia đình là “địa ngục”.
Người ta khám pha ra rằng: “Từ một con người chỉ có thể bò lê bò lết như một con chó và ăn xin trên đường, bằng sự làm việc cật lức của mình, tôi đã trở thành một phép lạ ở Đài Loan. Được tôn kính như cha để của Ấn Độ, ông là luật sư vĩ đại nhất ủng hộ chủ trương bất bạo động.
Chúng ta thường nghe người ta hỏi làm gì để thành công. Bà làm công việc đơm nút ăn lương theo sản phẩm, hoặc nhặt thuốc lá từ những lô thuốc lá trên khuôn, vừa làm vừa chốn các thanh tra lao động. Ngày 28-4-1963,trong một cuộc thi đấu mở rộng ở Valnut ,Mĩ ,C.
Tôi không biết đích xác sự việc bi thảm ấy đã tác động đến họ như thế nào – liệu những lý tưởng mà họ theo đuổi có còn được lưu giữ trong những trái tim khổ đau của họ không? Một người có thể leo lên sau khi rơi xuống sẽ chẳng bao giờ chết đuối cả. Tôi cho rằng những đứa con nên bằng lòng với việc cha mẹ chu cấp cho ăn học đến bằng cấp tương xứng.