"Hãy biết rõ điều bạn sẽ làm ,thực hiện nó và đừng tái phạm. Sinh ra trong 1 gia đình bình dân ở một ngôi làng nhỏ ,Karunanidhi đã quyết định trở thành lãnh tụ của người Tamil Nadu ,Ấn Độ ,bất chấp việc phải đương đầu với rất nhiều thử thách . Lúc 22 tuổi, ông đến Indonexia không một xu dính túi.
Người Trung Quốc xưa gọi đó là “bát phong” . Cuộc sống có thể đã quá tệ bạc với ta. Chính nó buộc tôi phải học cách nói chuyện trước công chúng, chuyện này rất dài nên tôi xin phép không kể ra đây.
Một lần nữa giấc mơ của cô lại tan vỡ. Nếu ở hiện tại bạn đã 40 hay hơn 40 tuổi, hãy cảm ơn thượng đế vì điều đó và đừng quên, dù chỉ là một khắc, rằng bạn đang bước vào giai đoạn của những thành tuuwj quan trọng vĩ đại nhất của mình. Lee qua đời năm 1967.
Đừng mong đợi bạn sẽ vẫn thích đi ra ngoài ăn và gặp gỡ mọi người. Chán thật! Mất một năm làm kẻ “hạ đẳng” đã quá đủ. Và khi tôi hỏi cô tại sao cô không thể đạt được 500.
Một người bị chết đuối khi rơi xuống nước bởi vì anh ta ở lại đó. Nhận thấy ngành kinh doanh mới mẻ này có nhiều thách thức và có thể cho phép ông giúp đỡ những người khác, ông quyết định từ chối công việc bán máy giặt, điều hòa . Thật ra người ta khó có thể không làm gì, đặc biệt là trong xã hội luôn đòi hỏi chúng ta phải làm “một cái gì đó”.
Dù bị mắc bệnh Parkinson ( liệt rung) ngày nay anh vẫn là thần tượng của hàng triệu người tàn tật. Tiến sĩ Vanchai Vantanasapt, sinh ran gay sau khi chiến tranh thế giới thứ 2. Có bao giờ bạn thấy 1 viên kim cuơng ở dạng thô chưa?Tôi dám chắc là bây giờ có đặt các viên kim cuơng chưa được cắt gọt ở ngay trước mặt nhiều người trong chúng ta cũng không nhận ra đó là kim cuơng.
Ông đã dàn dựng 20 vở kịch và tham gia diễn xuất 1 vài vở . Tôi quá bận rộn nên chẳng còn thời gian đâu để tội nghiệp bản thân. Karunanidhi tham gia chính trị khi còn là một cậu học trò 14 tuổi .
Khi cây mạ cao được khoảng 5cm, vì không thể chờ thêm được nữa, ông quyết định giúp cây mạ lớn nhanh hơn. Khi ta bị thất bại ,ta cần phải đấu tranh để “leo lên” lại. Thật ra giá trị của thất bại cao hơn hẳn giá trị của thành công.
Như đã hứa, ông đã trở về giải phóng Philippin khỏi sự thống trị của Nhật bản trong chiến tranh thế giới thứ 2. Theo tôi, chúng ta được sinh ra để phát huy mọi tiềm năng của mình. “Dường như mọi người đều có khả năng tiềm ẩn rất lớn.
Năm 1952, ông thành lập daonh nghiệp xuất nhập khẩu và sản xuất xà bông ở Jakarta và sau đó mở rộng hoạt động sang ngành dệt và ngân hàng. Phần lớn thời gian họ đều nghĩ về bản thân họ. Nói cách khác, ta không có được cơ hội nếu không trải qua những rủi ro, điều mà ta sẽ trải qua trong cơn khủng hoảng hay rắc rối.