Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Tôi không có bản lĩnh. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Hai bên dè chừng nhau. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.
Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Mà thản bởi vì lòng cần thản.
Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Chính nó làm bạn đau không ít. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.