Những thứ đáng ghét nhất. Cười vui cho dễ sống. Bác ta không tin đâu.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.
Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.
Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.
viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Câu chuyện có vẻ như vầy. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Chậc, kể ra dài phết. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị…
Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Con người luôn biết sáng tạo.