Kết quả tốt hơn vô cùng. Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao.
tôi muốn có thì giờ tháo bộ máy ra xem xét nó chạy ra sao". Còn như tôi, tôi vẫn nghĩ rằng kiểu của tôi tốt, và nếu ông để cho tôi làm theo kiểu đó, thì tất nhiên tôi cũng phải gánh lấy hết cả trách nhiệm". Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi.
Bà chẳng hoàn toàn chút nào. Người lớn thì kể lể dài dòng những tai nạn, bệnh tật của mình và nhất là những chi tiết trong lúc bị mổ xẻ. Khi ông Parsons về, ông ấy nói để xét lại lời ông yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao.
Bà mẹ kiệt sức, chết. Tất nhiên là chúng tôi mang ơn ông lắm và hết lòng tìm cách gởi hàng cho ông được mau chóng. Anh em chắc hiểu rõ rằng con nít mà đem quảng cáo quá, chỉ làm hư chúng.
Tôi biết rằng bất kỳ kẻ điên nào cũng kháng cự lại như vậy được và thiệt ra câu trả lời đó là câu trả lời đặc thù của hết thảy những đứa ngu. Theodore Roosevelt không khi nào làm Tổng thống Huê Kỳ được. Một hôm, tôi gặp một người trước làm biện sự một hãng cho mướn nhà, tôi hỏi ông ta có thể cho tôi biết nhà tôi ở, tường xây bằng gạch đặc hay gạch rỗng.
Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng. Nếu lúc đó không vừa lòng thì sẽ mang lại đổi. Hành vi của bà Lincoln, Hoàng hậu Eugénie và Bá tước phu nhân Tolstoi có những kết quả như vậy.
Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm. Một vài nhà xuất bản muốn rằng những bức quảng cáo họ đặt phải làm liền. Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão.
Tôi: - "Thưa bà, xin bà tin rằng tôi ân hận hơn bà vô cùng. Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị. Nhà thương đó muốn mở một phòng chiếu quang tuyến tinh hảo nhất trong nước Mỹ.
Tôi chỉ cần hỏi ý họ, đãi họ có thể thống, là tôi muốn gì được nấy". Trong vài phút, ông ta vui vẻ kể về cha mẹ và tổ tiên ông. Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo".
Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? - Thưa bà, nên lắm chứ. Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng. Tôi không nói chuyện tôi cho người khác nghe nữa và ráng hiểu những nỗi lòng của người khác.