Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long.
Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Tôi lẳng lặng ra về.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
Nên không ai có lỗi. Cái cuối có phần họ nói đúng. Một số người giúp đỡ nhiều.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.