Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình.
Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Đó gọi là biết chơi.
Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Thậm chí, phải viết, phải sống. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Âm thanh lắng hẳn đi.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.
Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn. Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực.