Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi.
Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Rồi đến nằm bên nàng.
Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Giấc mơ cũ rồi mà. Mà sống khoa học một chút.
Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.
Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.
Tất cả đều không sâu đậm. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Bắt đầu khó nghĩ đây. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Bạn ghét sự đợi chờ.
Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.