Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Tôi không có nghị lực.
Này, lấy cho chú bao thuốc. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.
Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo.
Dù chỉ là một nhân vật. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.
Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.