- Anh đang có một điều kiện tốt để làm giàu đấy. Những công trình đó giờ đây đã hoàn tất, dân chúng không còn việc để làm, dẫn đến không có thu nhập nên cuộc sống của họ rơi vào khó khăn, khốn đốn. Khi tôi hỏi lý do anh ta cần tiền, anh ta đã kêu ca rằng do số tiền kiếm ra không đủ để chi tiêu.
Vài ngày sau, trong một cuộc cãi vã với vợ, ông ấy đã lên cơn đau tim và không bao giờ tỉnh dậy được nữa. Hai con lạc đà nằm cách tôi không xa. Ông cảm thấy thật xót xa nên chìa cho anh ta một cái bánh.
Trong số đó, quyển sách nổi tiếng nhất có tựa đề “Người giàu có nhất thành Babylon” đã trở thành một tác phẩm kinh điển đầy hứng khởi cho giới kinh doanh ngày nay. Đó cũng là câu chuyện mà tôi sắp kể ra cho các bạn nghe đây. - Tôi cũng xin được phát biểu về vấn đề này.
Ông ấy hứa quyết tâm sẽ làm theo những lời khuyên tốt đẹp của tôi. Và đó chính là lý do để anh có rất nhiều bạn bè xung quanh mình. Ông nói rằng, con trai của người bạn thâm giao với ông đang dự định mua một mảnh đất khô cằn nằm không xa khu vực chúng tôi đang sống.
Vào lúc đó, trời rất tối nên tôi không thể quan sát được bầy cừu của ông ấy, nhưng căn cứ vào tiếng kêu, tôi đoán số lượng cừu chắc phải rất nhiều. Tôi phải trở về nhà, phải trả hết nợ và xây một căn nhà để bắt đầu một cuộc sống mới với tầm nhận thức mới. Người nào có thể kể tiếp cho chúng tôi nghe về sự may mắn của mình không?
Tài sản của ta rất lớn, nhưng ta e rằng mình không thể tiếp tục trông nom được nữa. Trong đó có một người đã giúp đỡ tôi rất nhiệt tình, đó là Mathon, người cho vay vàng ở vương quốc chúng ta. Những chứng tích còn lại cho thấy Babylon là nơi sản sinh những kỹ sư đầu tiên, những nhà thiên văn học đầu tiên, những nhà toán học đầu tiên, những nhà tài chính đầu tiên, và là dân tộc đầu tiên có chữ viết.
Mà anh cũng không thể hình dung được người vợ của tôi trong giấc mơ đó đâu: mặt mày cô ấy không còn nhăn nhó suốt ngày như lâu nay, mà trái lại, cô ấy lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ tràn đầy hạnh phúc và ngoan hiền như những ngày đầu chúng tôi mới cưới nhau vậy. Nhà mẹ ruột của bà Sira tuy ở xa nhưng đi không quá một ngày đường. Qua một thời gian, cái túi của các bạn cũng sẽ giống như giỏ trứng vậy.
- Chúng ta đã có rất nhiều đầy tớ để sai vặt, duy chỉ thiếu những đứa chăn dắt lạc đà mà thôi. Do vậy, mỗi người làm việc đều có thể chuyển vàng vào trong túi của mình và dòng chảy đó lớn hay nhỏ tùy thuộc vào khả năng làm việc của người ấy, có phải thế không các bạn? - Vậy là bà đã hiểu được những gì con nghĩ trong thời gian qua.
Còn những món hàng theo sở thích, bạn hãy mạnh dạn gạch bỏ và xem chúng như hàng ngàn thứ khác mà bạn không thể đáp ứng cho bản thân. Ông không bao giờ quên thời khắc đó! Ông của cháu chính là ân nhân, là người mà ông kính trọng suốt đời. Trước đây, tôi nghĩ rằng nó là điều mà ai cũng mong ước và nó có thể xảy ra không cần bất cứ sự nỗ lực nào của con người.
Một lát sau, bà thở dài và cất tiếng nói: Ông ấy bảo sẽ đến Phoenici, ở cách đây rất xa để mua những đồ trang sức quý hiếm, sau đó đem về bán lại với giá cao hơn. - Bậy nào! Không phải tôi đang túng thiếu hay thua bạc gì cả.