Anh cũng muốn tỏ ra tế nhị để không làm cô bị thất vọng, nhưng quả thật kết quả hoàn toàn khác với những gì anh mong đợi. - Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn.
Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau. Đôi lúc anh bị đau cổ hay thấy đầu mình đau buốt, và anh bắt đầu cảm thấy dường như không thể đảm đương nổi công việc hiện tại. Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không?
Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều.
Còn anh lại cảm thấy hứng thú trở lại với công việc bởi anh tin rằng những công việc mà mình đã giao phó cho các nhân viên sẽ được hoàn thành đúng hạn. Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư. Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh:
Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào.
Để tránh những rắc rối và cũng để cho dễ phân biệt, mọi người trong gia đình thường gọi hai anh em là Jones và James. Và nhờ thế, sự việc đã không đến nỗi khó khăn thế này. Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James.
- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy.
Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: Và giờ về nhà của anh lại tùy thuộc vào mức độ hoàn tất những công việc quan trọng cần giải quyết trong ngày hoặc khối lượng công việc còn tồn đọng trong ngăn hồ sơ. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc.