Con phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ ai". Tôi nhận thấy rằng trong khi bận làm một việc nào đó, cần phải tính toán, nỗi lo buồn khó mà tồn tại được. Kiếm cách nào bây giờ? Không có kinh nghiệm.
Ba chục năm qua, anh Sam Vauclain thành Hội trưởng công ty đóng đầu máy xe lửa Baldwin. Người chồng thứ nhất của bà mới cưới ít lâu thì chết. Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R.
Song sau khi khám nghiệm kỹ lưỡng thì té ra các bộ phận trong thân thể họ đều vẫn hoàn toàn về phương diện thể chất. Trái lại, tôi tự giày vò khổ sở. Frederick Taylor đã chứng tỏ sự kiện đó hồi ông nghiên cứu cách tổ chức công việc trong những nhà máy luyện thép ở Bethlehem.
Sướng hơn chúng mình nhiều! Chính chúng ta mới đáng thương!". Trên sườn núi Long's Peak ở Colorado, có một cây khổng lồ bị tàn phá, còn trơ lại nội một khúc thân. "Trừ ta ra, không có cái gì làm cho ta bình tĩnh được hết".
Kết quả là đến nay, các bà làm được nhiều việc hơn mà lại ít mệt hơn. Tôi thấy tôi đương đứng ở ngã tư đường đời và tôi phải lựa lấy một quyết định quan trọng. Hết sức làm lụng mà vẫn không trả nỗi tiền lời, nên nhà ngân hàng làm nhục, chủi rủa và hăm đuổi ba tôi đi.
Mà chắc chắn lời kính ta của tôi đã thấu đến Ngài, vì tình thế ngày một khả quan hơn. Luôn luôn phải để cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã. Bà tự nhủ: "Mai chắc kiếm được thêm.
Tôi tự nhủ: "Sự thất bại đó là một vố đập vào danh tiếng ta và có thể làm cho ta mất việc. Và từ khi nhận chân được điều này, tôi hết bệnh luôn tới bây giờ". Bà đọc những dòng này một lần, hai lần cho đến mười lần rồi tự nhiên thấy hổ thẹn.
Một đêm lạnh lẽo về tháng mười ít lâu sau khi Nam Bắc chiến tranh kết liễu, có người đàn bà nghèo đói lang thang, thất thơ thất thiểu trên đường đời, tên gọi Glover đến Amesbary. Tôi nhận định những nét đặc biệt của tôi. Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời.
Bạn đã kinh nghiệm như vậy rồi chứ? Tôi cũng vậy. Nếu bạn ngồi máy bay tới Greenland, phi cơ của bạn có thể đáp xuống phi trường Evans, một phi trường mang tên ông. Và đuổi người người đànbà không nhà ấy ra cửa.
Bạn nên chú ý rằng câu này thốt ra không phải bởi miệng một người lạc quan mà lại bởi miệng một người trong hai mươi năm đã biết thế nào là lo lắng cho ngày mai vì nghèo khổ, đói khát, để rồi trở nên một nhà văn hào xuất sắc nước Anh thời đó. Người đàn bà lang thang mà Bill Ellis đuổi đi đó ảnh hưởng tới tư tưởng của thế giới hơn hết thảy những người đàn bà khác. Chứng tiểu đường (nước tiểu có nhiều đường) của những người lo lắng quá.