Bởi ta cho như vậy là để được tiếng hảo tâm, để thỏa lòng ưu làm việc nhân, đẹp và cao cả, và để phước về sau. Cha mẹ cậu nghèo lắm. Hãng ông Amsel đang điều đình để mua một chi điếm mới ở làng Queens, tại Long Island.
Như Shakespeare đã nói: "Người đời! Ôi! Người đời kiêu căng! Khoác được chút uy quyền, người đó liền diễn trước Hóa công những hài kịch lố lăng tới nỗi các vị thiên thần thấy phải sa lệ". Tôi bày tỏ lời yêu cầu tôi. Rồi sáng hôm sau, tôi nhận được của ông một bức thư.
Những bực vĩ nhân không phí thì giờ tự đắc, khoe những thành công của mình. Chỉ có mỗi một cách thắng trong một cuộc tranh biện, là tránh nó đi. Tôi cho mời từng người vô phòng tôi sau khi suy nghĩ kỹ về công việc họ đã giúp tôi trong cả mùa đông, tôi nói với họ như vầy: "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy).
Nhưng sự thực đó tôi không thích nghe chút nào cả. Bà già đó sống một mình trong một dinh cơ rộng như vậy, giữa đống khăn quàng, đồ cổ và kỷ niệm, nên khát khao chút tình âu yếm. Thỉnh thoảng phải biết nhịn người.
Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ. Chamberlain với một người thợ máy lại Bạch Cung giao xe cho Tổng thống. Và bà, mỉm cười, đáp: "Phải, nhưng bây giờ, giá có cưới lại thì mình sẽ cưới em vì tình phải không?".
Và chị xứng đáng thiệt. Những người bán hàng biết rõ điều đó và ta phải bắt chước họ. Nhưng những lời khuyên bảo của ông tới bây giờ vẫn còn quý không kém hồi hai mươi lăm thế kỷ trước.
Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi: - Tại sao? Tại sao vậy? - Vì nó nóng quá, rờ tới, cháy tay đi. Chính lời khen đó đã mở đầu cho quãng đường rực rỡ của chàng. Lần này thì ''bị" rồi.
Mãnh lực của tư tưởng thật tối cao. Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Đó là một sự rất đáng tiếc.
Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta. Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông. Cho nên chúng tôi quay lại cùng xin ông Grammond phân giải xem ai phải ai trái.
Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà. Khi tôi ra về, thầy ấy nói thêm: "Thưa ông, quả đã có nhiều người khen tóc tôi". Lần thứ tư, trước khi về nhà sứ giả đã nghiễm nhiên thành một Hội viên danh dự trong "Hội bảo trợ những người dùng điện thoại", mà ông đó mới sáng lập.