Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Đúng là thân làm tội đời! Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Bạn không thích sự không nhất quán này.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Nhưng nó không còn ở đó.