Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Không, tôi không cần biết.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. - Rất tiếc là không thể, thưa ông.
Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Cái nồi inox đen sì. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.