Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Bạn không mong bác đọc lắm.
Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Nó cũng không thích tôi lắm. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra.
Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.
Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Cũng thành thói quen rồi. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.
Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Cậu em hướng dẫn tận tình. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.
Chỉ là ta đang viết. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.