chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Định dừng viết thì lại có chuyện. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Tôi muốn thử những cách khác. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Để khám phá đến tận cùng. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Nhà văn nhắm mắt lại. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.
Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.