Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Con không nói thì làm sao mẹ biết. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không.
Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Đang định đứng lên đi ăn. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Tôi bảo: Chào chú. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.
Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Bạn không mong bác đọc lắm.
Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).