Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Bây giờ là 12h26 đêm. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Đang định đứng lên đi ăn. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.