Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.
Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm.
Tôi viết theo ông ta. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Vừa lo lắng, vừa háo hức. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Này, lấy cho chú bao thuốc. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.