18 tuổi là được tự do. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Ra trường bác khao to.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.
Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Bác ta không tin đâu.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Nhiều điểm rất giống tôi. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Để khám phá đến tận cùng.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Nhưng không phải sở thích.