Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống.
Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Rõ ràng phải đi trình báo.
Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.
Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.