Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.
Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm.
Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé.
Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Rồi chúng tôi vào phòng tập. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.