Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Độ này, bố hay nhường. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. Có điều, em chã thích.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Họ nào có tội tình gì.
Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.