Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.
Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Lúc đó tôi không có nhà. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.
Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà tôi bỏ học.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.
Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Bị nghi ngờ cũng đáng.
Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm.