Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.
Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Thoát khỏi trước khi họ chết. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Ông Diểu tức giận giương súng. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Đã đi một số cây số.
Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Tự giác làm một số việc.
Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.
Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.
Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia.