- Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Họ nói: "Giá như tôi biết điều này sớm hơn!"; "Những triết lý hữu ích này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tôi!" hay "Tại sao người ta không dạy những điều này trong chương trình thạc sĩ nhỉ!" Nhưng câu nói mà tôi thường nghe nhất là: "Chắc chắn mọi nhà quản lý sẽ gặt hái được rất nhiều điều bổ ích từ những triết lý đơn giản này. Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James.
"Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước.
Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.
Ánh mắt anh dừng lại nơi tấm ảnh chụp cùng nhân viên dịp hè năm ngoái. Khi giao việc, nên kiểm tra để xem xét tình hình thực hiện công việc và hướng dẫn nếu cần thiết. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.
Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó. Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm.
Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không?
Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông. - Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!
Anh không biết phải nghĩ hay nói thế nào cho đúng. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn.
Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Tớ vẫn không thể hiểu được. Và những băn khoăn đó càng khiến anh thêm mệt mỏi.
Sau đó, giảm dần đi. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Làm sao có thể thất bại được cơ chứ? Cuối cùng thì anh đã tìm ra cách làm việc thông minh hơn chứ không phải là chăm chỉ hơn.