Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Quần áo độ này mặc rộng ra. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác.
Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Người lớn thật buồn cười. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Rồi hắn biến đi đâu đó.
Cậu ấy là người tốt. Cháu nó đang bị đau cơ. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.