Tôi không thích cụm từ tội lỗi. Tình hình này diễn ra đặc biệt khi tôi phải lo nghĩ hay dấn thân vào lối mòn âu lo. Chỉ ngắm nhìn thôi, chứ đừng lý giải.
Nếu bạn phải như thế, bạn có thể chuyển động nhanh, làm việc nhanh, thậm chí chạy vội đi, nhưng đừng phóng chiếu bản thân vào tương lai và không phản kháng cái hiện tại. Tuy nhiên, phần sâu bên dưới hồ vẫn luôn luôn không bị quấy động. Đó là mức tối đa cho dù nghịch lý mà người ta có thể tận lực nói về nó.
Bạn không bao giờ đánh mất nó được, và nó cũng không thể rời bỏ bạn được. Cây sồi hoặc chú đại bàng có lẽ sẽ bối rối trước một câu hỏi như thế. Điều quan trọng là những cảm giác ngấm ngầm về sự bất toàn, về nỗi sợ hãi, về sự thiếu thốn, và không thỏa mãn vốn là đặc điểm của trạng thái vị ngã dường như không còn ám ảnh bạn nữa – phải thế không? Chúng tan biến đi hay vẫn tiếp tục hiện hữu bên dưới cái vẻ hạnh phúc bề ngoài ấy?
Đối với bất cứ việc gì, một chu kỳ có thể kéo dài trong thời gian từ vài giờ đến vài năm. Hầu hết mọi người vẫn còn bị trói buộc trong lề lối ý thức vị ngã; bị đồng hóa và điều khiển bởi tâm trí của họ. Làm như vậy, bạn rọi tia sáng vào vùng bóng tối này.
Đừng làm ô nhiễm Bản thể hiện tiền rực sáng và tốt đẹp của bạn, cũng đừng vấy bẩn Quả Đất bằng tiêu cực. Đối với chúng ta, thế giới có vẻ là phản ảnh của tâm trí vị ngã. “Cách thức” luôn quan trọng hơn “việc cần được thực hiện”.
Tôi đang nói đến việc buông bỏ toàn bộ trường năng lượng tâm trí – xúc cảm bên trong bạn vốn luôn luôn đấu tranh giành lấy quyền lực. Đừng dành cho sự bất hạnh dù dưới hình thức nào có chỗ trú ngụ bên trong bạn. Ít nhất cần phải có hai điểm qui chiếu để cho không gian và quãng cách xuất hiện.
Một số sự việc trong quá khứ đã không diễn ra đúng theo sở nguyện của bạn. Dù không có niềm vui, sự dễ chịu hay nhẹ nhàng, bạn cũng không nhất thiết phải thay đổi việc mình đang làm. Trong một chuyện ngụ ngôn khác, Chúa Jesus nói về năm thiếu nữ bất cẩn (không tỉnh thức) không đem đủ dầu (sự tỉnh thức) để giữ cho đèn của họ thắp sáng (hiện trú), vì vậy mà không đón được chú rể (cái Bây giờ) và không vào được tiệc cưới (giác ngộ).
Hơn nữa, bao lâu bạn còn bị đồng hóa với tâm trí của mình, thì tự ngã vẫn luôn điều khiển cuộc sống của bạn, như đã nêu ra trước đây. Quá khứ và tương lai hiển nhiên không có thực tại riêng của chúng. Bạn cống hiến cho người khác khoảng không gian – không gian để hiện hữu.
Bạn không muốn cái bạn đã có, và bạn muốn cái bạn không có. Sự chuyển hóa thực hiện thông qua thân xác, chứ không bằng cách xa rời nó. Có lẽ bạn sẽ mãi mãi chờ đợi đó.
Hành động phát sinh từ tri kiến sâu sắc về thứ bạn cần đến sẽ hiệu quả hơn so với hành động nảy sinh từ tâm lý tiêu cực. Ở bình diện tư duy, phản kháng là một hình thức phán xét. Tâm trí bảo rằng bạn không thể đến nơi đó từ vị trí hiện tại; rằng một điều gì đó cần phải xảy ra; hay bạn cần phải trở thành thứ này hay thứ nọ trước rồi bạn mới có thể tự do và thỏa nguyện.