Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.
Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Trong tay tôi không có luật…
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Không biết thì khó trách.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Đó là một niềm an ủi. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.
Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Bố mẹ con cũng buồn.
Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Xã hội loài người thì phải như thế. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.