Kinley không muốn phạm lòng tự ái, cũng không muốn làm cụt hứng người đó. Đừng bao giờ bảo họ rằng họ lầm. Lúc đó ông làm Tể tướng dưới triều Hoàng đế Guillaume II, vị Hoàng đế cuối cùng của nước Đức, ngạo mạn, kiêu căng thường tự khoe rằng lục quân và hải quân của mình đủ sức "đánh tan lũ mèo rừng".
Thiệt chưa từng thấy ông ta dễ dãi với công ty như vậy bao giờ. Tôi nhất định làm cho bà ấy đương thù ghét tôi, phải có thiện cảm với tôi. Thôi, cám ơn các em nhiều lắm.
Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây. Tôi nói với ông rằng ông đã chỉ bảo với tôi rất nhiều, và tôi nghe nói mà mê. Trong châu thành Nữu ước này, tôi vào hạng người càu nhàu khó chịu nhất.
Nhưng sự nén lòng giận đó đã có kết quả tốt. Chúng tôi tranh biện. Ngôn ngữ ông thiệt lịch sự: ông cho tôi cảm tưởng rằng nếu tôi chịu nhận vinh dự lớn đó, thì tức là ban cho ông một đặc ân".
Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao. Tôi xích lại gần ông, nghe ông diễn giải về các loài cây cỏ và những chi tiết lạ lùng về một cây rất tầm thường là khoai tây. Riêng tôi, tôi cho rằng người ta vô lễ với tôi, nếu trên bao thư gởi cho tôi người ta đã biên sai tên tôi.
Kiếm cách thi ân với người đó sao? Không được. Nhưng máy của ông nóng hơn vậy nhiều. Và chị xứng đáng thiệt.
Rồi tôi lại giới thiệu với ông ấy vài nhà bán len khác vì ông ấy không muốn mua giúp tôi nữa". Trong khi cậu học trò đọc bài ngụ ngôn đó tại một nơi rất xa làng cậu ở, thì tại tỉnh Boston mà hồi đó tôi không có hy vọng gì đi tới được, xảy ra một chuyện chứng minh chân lý dạy trong bài ấy. Chamberlain với một người thợ máy lại Bạch Cung giao xe cho Tổng thống.
Điều đó dễ hiểu quá mà! Không cần phải theo học bốn năm tại Harvard để tìm thấy chân lý đó. Và bây giờ anh ta là người bán hàng quan trọng nhất trong công ty Bạch Xa ở Nữu ước. Ông nói với các nhà nhiếp ảnh rằng: "Anh em còn lạ chi việc đó.
Khăn bằng hàng Cachemire đồ xứ cổ, giường ghế đóng ở Pháp, bức tranh của họa sĩ ý Đại Lợi và những tấm màn bằng tơ, di tích của một lâu đài bên Pháp. Hãng bèn sai ông Gaw lại Nữu Ước vô tận hang để làm xiêu lòng con cọp đó. Nói cho đúng cũng không phải họ không chịu trả: họ chỉ kêu nài rằng hãng đã tính lộn mà thôi.
Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Nhóm thợ hiểu rằng ông biết họ đã phạm luật của xưởng nên nhắc khéo họ. Sau một bữa tiệc nấu khéo, các ông thường cho gọi người làm bếp vô phòng ăn để khen ngợi họ.