Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Hai bên dè chừng nhau. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.
Và họ cũng sẽ khổ lây. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Đi đâu cũng vất vả. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.