Xnxxpak

Ghệ đi bàn việc làm ăn qua đêm với sếp và cái kết - mirei shinonome

  • #1
  • #2
  • #3
  • Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Có thể cháu học đêm qua. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.

    Cả món tinh thần cũng thế. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.

    Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.

    Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.

    Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy.

    Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.

    Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Còn tĩnh tâm mà viết. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.

    Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Gặp ở rất nhiều nơi.

    Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Chuông điện thoại reo. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.

    Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Tôi tống vào thùng rác. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap