Có thể rằng ông hay bắt bẻ quá không ai dám lại gần, nên không ai dám nghĩ tới sự cảm ơn chủ. "Phải khinh hẳn những chuyện lặt vặt, đừng để nó làm ta điên đảo. Nhưng hai tuần tôi chỉ ăn bánh và uống nước lạnh.
Trong luật có câu này ai cũng biết: "Luật không kể tới những việc lặt vặt". Người này phải dũa bù loong cho nhẵn, còn anh phải tiện nó cho đường trực kính đúng kích tấc. Chuyện tôi vừa kể xảy ra đã lâu rồi.
Không, xin đừng tin vậy. Từ thời Freud đến nay, các y sỹ chữa bệnh thần kinh đều biết một bệnh nhân có thể thấy bớt những nỗi thống khổ ngấm ngầm, nếu được kể nó ra với một người khác. Sao bạn không theo phương pháp của hai ông đó trong khi thi hành những quy tắc chỉ trong cuốn này? Nếu theo đúng, bạn sẽ có hai kết quả sau đây:
Nếu có người nào thôi không kích tôi nữa thì tôi quên hẳn chuyện cũ đi liền". Không nói được, anh viết vào một miếng giấy hỏi xem anh "có thể qua khỏi không?" Viên y sĩ trả lời "được". Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần.
Lẽ cố nhiên, trong lúc nói chuyện, tôi hỏi ông làm cách nào cho khỏi buồn bực. Tôi hoảng không dám chào khách nữa. Bà tận hưởng cái thú ngấm nghía bót xà bông và chim bay và bà kết luận bằng câu này: "Thưa Chúa, Cha chúng con ở trên trời, con đội ơn, con đội ơn Cha đã thương con dường ấy".
Và khi tôi quay lại thì thường thấy người kia vuốt ve, ngắm nghía nó. Có vẻ khó tin phải chăng bạn? Nhưng sự thật là vậy. Ngoài ra, ông lại bắt đầu chú trọng tới âm nhạc cổ điển và ông thấy lòng rung động nghe những hoà tấu khúc mà trước kia ông không ưa.
Vậy ông Kaltenborn bắt đầu đi từng nhà ở Ba Lê để bán những kính ấy cho những người Pháp mà ông không biết nói tiếng của họ. Nó đã hoán cải đời tôi một cách lạ lùng". Làm gì bây giờ? Đi ngả nào đây? Tôi mê mẩn hàng tuần như vậy.
Hai vợ chồng ông tưởng không sao chịu nổi cảnh từ biệt đó. Và những hột cát ấy, đều lần lần liên tiếp nhau, chui qua cái cổ nhỏ ở giữa để rớt xuống phần dưới. Bây giờ tôi biết rằng ở đời chẳng ai để ý đến mình cả và có nghe nói gì về mình, họ cũng thấy kệ.
Việc thứ hai đáng lẽ phải làm, là phân tích những nguyên nhân do thất bại để rút ra một bài học lâu dài. Nhưng đến năm 71 tuổi thì bà nghèo khổ - không còn đồng nào hết. Có người nói: "Điều đó dễ lắm.
Tôi ngó tay tôi chỉ thấy còn da với xương. Nhưng ông Phil Jonhson lại ghét công việc đó, cứ đủng đa đủng đỉnh, làm lấy lệ, cho rồi việc. Nhưng rồi sao nữa?" Rồi thì chắc chắn là mình phải đi kiếm việc làm.