Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nó tan chảy, tan chảy.
Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Đi đâu cũng vất vả. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Dù biết là tạm thời thôi. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Chả là hôm qua có chuyện.
Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.
Tôi viết theo ông ta. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.