Hoá công cho ta nhịn uống, nhịn ăn được lâu hơn là nhịn ngủ. Có khi ông dùng nha phiến cho dễ ngủ. Ông ngồi ở khách sạn tới quá nửa đêm, bàn bạc về những kinh nghiệm của ông.
Hãy làm cho những đường nhăn trên trán hay ở góc miệng dãn ra mỗi ngày hai làn. Ông Hoàng xứ Galles, bây giờ là công tước Windsor đã nếm cái nùi ấy. "Không bao giờ tôi vào một tiệm cao lâu, một tiệm hớt tóc hoặc một cả hàng mà không nói một câu làm vui những người tôi gặp.
Chúng ta nên thành thực: Có thể rằng tôi không giúp bạn tẩy được 50% nỗi lo lắng về công việc làm ăn của bạn. Thực ra, họ không bao giờ như vậy cả. Tôi khuyên vậy là vì họ thường chỉ bận óc với ý nghĩ: "Làm sao cho người khác bực mình được?".
Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Hồi đó, ông cố làm sao để tỏ ra hoàn toàn đối với mỗi nhân viên làm việc dưới quyền ông. Ông thú thật với tôi hồi đó ông chán nản đến nỗi muốn xin từ chức ngay, nếu ông không sợ xấu hổ với mẹ.
Ngày hôm nay tôi sẽ vui tính. Tôi đã sống trên 37 năm ở Nữu ước, vậy mà vẫn chưa có một người nào lại gõ cửa bảo tôi phải để phòng chứng ưu sầu, một chứng do cảm xúc sinh ra mà trong 37 năm qua đã giết người một vạn lần nhiều hơn bệnh đậu! Ông này đã coi đời người như một cuộc phiêu lưu vô vị và nặng nhọc, buồn chán lạ thường.
Sau cơn lo lắng ba đêm ba ngày ròng rã, để đắn đo xem có nên tặng quân bất lương 5. Chứng tiểu đường (nước tiểu có nhiều đường) của những người lo lắng quá. Lần sau bạn và tôi có lo lắng điều chi thì cũng nên theo phương pháp khôn khéo của ông già Al.
Chỗ sữa này chảy mất hết và các trò có thể thấy nó đang chui ra đường mương; bây giờ các trò có dằn vật và bức tóc cũng không thể nào thu lại được một giọt. Bởi vì mệt mỏi đến với ta mau lẹ lạ thường. Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa.
Trong tập ấy tôi ghi hết những việc dại khờ mà tôi đã phạm. Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã. Từ hồi đó tôi chưa hề đau thêm một ngày nào nữa".
Nhưng Berlin lại chân thật khuyên rằng: "Đừng làm việc đó. Sự thù oán không những làm tinh thần mất bình tĩnh, mà còn giết từ hương vị của đời sống đến những thú vui nhỏ nhặt nhất như ăn một bữa cơm ngon. Có người mắt long lanh vết lệ.
Bảy chục năm sau, ông viết thư cho bạn: "Rồi tôi về nhà, vừa đi, vừa thổi, thích chí lắm. Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy". Đó là một sức mạnh có thiệt như sức hút của trái đất.