Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi. Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá. Ở đâu? Đừng mất thì giờ nữa.
Khi đã lên tới đỉnh, chàng ngồi xuống lướt tầm mắt về phía đường chân trời xa xăm, hi vọng tìm thấy một nguồn cảm hứng đấy. Cũng giống như những đêm trước, trong giấc ngủ chập chờn trên nền đất gồ ghề, Sid lại mơ về cây bốn lá. Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu.
Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Leo lên được ngọn núi này thật là một điều cam go. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu.
Nó vốn là nơi vệ sinh của các chú bò lùn mười hai chân, vì thế nó rất tươi tốt và nhiều phân bón. Nhưng cư dân của khu rừng Mê Hoặc và trong vương quốc không chú ý gì tới hiện tượng này lắm. Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không?
Sự sợ hãi mong muốn của anh cuối cùng đã được khẳng định: "Ta sẽ không bao giờ gặp may mắn. Còn Max thì vẫn im lặng. Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng có ngựa xa dần.
Không ai nghĩ là sẽ tìm thấy cây bốn lá ở đấy. Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị. Tôi sẽ không làm ồn đâu.
Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi. Chàng liền xuống ngựa, quỳ xuống và kính cẩn lên tiếng: - Lúc đầu tôi phải vừa may vừa bán.
Bà lại bực bội càu nhàu: Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này. Nhận ra rằng Sid đã không rơi vào bẫy của mình, như con chó cụt đuôi, mụ liền quay lưng nhảy lên cây chổi thần với con cú đậu yên trên vai bay mất hút vào màn đêm để lại một câu nói hăm dọa yếu ớt vọng lại.
Năm phút nữa lại trôi qua. Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói: tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.
Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Bất cứ ai làm như con thì cũng sẽ nhận được may mắn mà thôi Ta chỉ làm cái việc mà ta luôn làm. Biết đâu từ đỉnh cao chót vót ấy chàng có thể tìm thấy những việc cần làm thì sao?