Tôi ủng hộ cái đúng. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Bác vòng sang phía trái tôi.
Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Nhưng đây là một trận bóng. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Cảm giác như không thể lành lại được. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ.
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.