Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.
viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Ốm ra đấy mà làm gì. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.
Không lại phản tự nhiên quá. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Quá nhiều lí do để sống. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Chả là hôm qua có chuyện. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.