Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Cháu vẫn nằm trong chăn.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Cặp giò kia phàm tục quá. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Người bảo đời là một bát sơri. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.
Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh.
Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Thất vọng, tụt giá rồi. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.