Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Phải tập trung vào học.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Cái thùng rác lở loét hơn. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.