Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Nhưng lại muốn súc tích. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra.
Bác ta không tin đâu. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Tôi muốn thử những cách khác.
Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Nhưng đành phải nhả ra. Bởi cô ta làm giáo viên.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Nó vẫn đang phải chứng minh. Những hình ảnh đã nguội.