Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Nếu hắn là người tài.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản.
Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Tôi làm trong năm phút. Họ nào có tội tình gì.
Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.