Ông He vin Buroin đem tiền ban tích lũy cả đời đặt vào thị trường chứng khoán trong thời kỳ khủng hoảng năm 1929 và đã khuynh gia bại sản. Anh xấu xí mà lại gặp người đẹp thì nói: “Mặt tôi không đẹp mà lòng đẹp", "Cái nết đánh chết cái đẹp" v. Nếu như cả hai người từng ở trường đại học Bắc Kinh, từng biết các thầy như Chí Ma, Thích Chi, Sự Hồng Minh, Lâm Cầm Nam.
Chiếm vị trí quay lưng ánh sáng cũng có thể tạo ra hiệu qủa uy hiếp đôí phưng. Anh Tiều lấy việc ông Tôn làm gương hiểu tình cảnh và lý lẽ của sự việc. Khi đối phương tuôn ra thì giả vờ hoài nghi, tỏ ra không tin, đó là chìa khóa vạn năng thỏa mãn hoàn toàn lòng hiếu kỳ của anh.
Ông chớ quát tháo tầm bậy. Không rõ trong hồ lô người ta có món gì thì phải ném đá thăm dò, mò ra chân tướng. tiên yêu cầu chúng tôi bỏ giày ra đi dép lê vào nhà.
Chúng ta không nên chỉ trích bác bỏ hoàn toàn. Đó là biểu hiện tính cao ngạo, tự phụ, thích sai khiến người khác. Cho nên có thể nói rằng thị ý là thao túng tri giác của đối phương.
Khi chia tay nhau, cậu Vương nói với cô ý rằng: "Nói chung tôi có ấn tượng tốt về cô nhưng đây mới chỉ là sơ giao, về sau chúng ta sẽ hiểu nhau hơn". - Thực nhi bị chi: Hết sức phòng bị kẻ địch có thực lực mạnh. Ví dụ trong một cuộc hội đàm, đối phương cười hì hì tỏ vẻ hoàn toàn mãn ý khiến cho ta tưởng đàm phán đã thành công, đối phương nói: "Tôi rõ rồi, anh nói rất có lý, lần này nhất định tôi xem xét ".
Người được khen thưởng rất khó phát biểu sao cho tốt bởi vì lòng cảm tạ thường khó diễn đạt. Việc phải tỏ thái độ rõ ràng mà vẫn ăn nói mơ hồ thì vô cùng sai lầm. Trận ác chiến kết thúc ngay.
Ông nhẫn nại lặng thinh. Khi cần thiết thì khéo léo ám thị cho đối phương biết một cách tế nhị. “Lộ dao tri mã lực, nhật cửu thức nhân tâm" (Đường xa lưới biết ngựa hay ngày dài mới biết nhân tâm) chính là nói về điều này.
Thuật này cơ bản dựa vào lòng nhẫn nại nhằm cảm hóa đối tượng. Thượng cấp hai tay chống cạnh sườn, hơi khoán lưng, nghiêng người. Ví dụ như tiện tay viết chữ hay vẽ hình thì có hiệu quả cho cả bản thân lẫn đối phương.
Tôi biết ông là chống bà ta cho nên đây cũng là nhà của ông. Trương Cư Chính giả vờ nói: "Tên thích khách này giả dạng thái giám rõ ràng là muốn đổ vạ cho Ngài. Kỳ thực, nhân loại không hề ngh ĩ rằng vì muốn mặc y phục yêu thích gồm có màu sắc, chất liệu nhất định mà đã bộc lộ bản thân trần trụi.
Đại loại như: “Chai rượu này rất ngon", "Cái bật lửa này đẹp quá", như vậy chủ nhà lầm tưởng anh muốn uống rượu và muốn có tặng phẩm. khẳng định bản lĩnh của họ trong thương trường, vừa biểu lộ lòng cảm phục của mình đối với cha chú. Đó là đả thảo kinh xà.