Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Tác phẩm Bật dậy nào.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Dùng hay không dùng thì có sao.
Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.
Rất rối rắm và hoang mang. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?
Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.