Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Còn lại, nó mới là hư vô.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Thêm nữa, không có hứng thú. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?