Mọi nơi xung quanh ông các cửa hàng mở rộng − bộ đồ, váy vóc, quần yếm, áo sơ mi, váy ngắn, áo choàng, quần, tất cả đã may hoàn chỉnh và sẵn sàng để mặc. Các cuộc cãi cọ tất yếu xảy ra nơi công cộng. Tính đến thời điểm họ có được đợt bùng nổ thành công đầu tiên vào năm 1964, thì trên thực tế, họ đã biểu diễn live ước chừng hàng trăm lượt.
Ngượng ngùng và lúng túng, nhưng Robert cuối cùng vẫn đọc hết những ghi chép đã chuẩn bị và được tặng cho cả tràng pháo tay nồng nhiệt. Ông đã tham gia nhiều năm vào chương trình nghiên cứu các nhân tố con người − chính là việc phân tích về cách con người tương tác với những hệ thống phức hợp như nhà máy năng lượng nguyên tử và máy bay. Một số người trong số họ thì ổn còn một số khác thì không, ông nhớ lại.
Việc tôi đang cố gắng làm là vẽ ra một đường thẳng song song với trục y. Đó là thứ thúc đẩy nó. Tôi thức đến tận hai hay ba giờ sáng, xem những bộ phim cũ kỹ và lập trình.
Hãy cùng đẩy ý tưởng về ngưỡng xa thêm một bước nữa. Ông nói tiếp: Các ngày thứ Bảy, chúng học từ chín giờ sáng đến một giờ chiều. Nó chẳng giống bây giờ chút nào hết.
Khi các học sinh làm bài kiểm tra TIMSS, họ còn phải điền vào một bảng câu hỏi. Một người bà con của mẹ tôi (tôi sẽ gọi là cô Joan) cũng lâm vào cảnh bế tắc với kiểu sùng bái màu da thái quá như vậy. Đó là một bộ kỹ năng buộc người ta phải học.
Nên về cơ bản, tôi bắt đầu trốn biệt trong thư viện. Trong những đêm mưa bão, các nhân viên kiểm soát không lưu lúc nào chẳng nghe thấy các phi công nói về chuyện cạn nhiên liệu. Chính những người giàu sẽ nhận được những khoản cắt giảm thuế kếch xù nhất.
Những đứa trẻ nghèo có thể học tốt hơn các bạn nhà giàu trong suốt năm học. Nếu ai đó thách thức tôi − 'Này, tôi nghĩ rằng tôi thông minh hơn anh đấy' − tôi nghĩ là tôi có thể đánh bại người đó. Sự sắp đặt thời gian của ông không thể tệ hại hơn.
Trong bản báo cáo về Korean Air của Delta đã được một người nặc danh công bố trên Internet, một trong những người chứng kiến đã kể chuyện về việc có mặt trong một chuyến bay của Korean Air khi cơ phó sơ suất trong lúc nghe lệnh của Trạm Điều khiển Không lưu và đưa máy bay vào nhầm hướng vốn dành cho máy bay khác. Bác thợ may người Nga và các cậu con trai trở thành nhà sản xuất quần áo nam cung cấp cho vài hiệu đồ nam. Thứ ba là, khi số tiền đó cạn sạch, một trong số các vị phụ huynh bỗng nhiên lại làm việc ở C-Cubed, nơi bỗng nhiên cần ai đó kiểm tra code vào dịp cuối tuần, và điều cũng ngẫu nhiên xảy ra là họ chẳng thèm bận tâm việc những ngày cuối tuần lại trở thành những đêm cuối tuần.
Giờ đây nó mang hơi hướng một thứ lễ nghi thể thao lạ đời dành cho những cậu bé tuổi teen sinh dưới các cung hoàng đạo Ma Kết, Bảo Bình và Song Ngư. À, một câu hỏi khó đấy, anh trả lời. Họ bước vào những phòng hội thảo nơi các đồng sự đã bày sẵn hàng dãy dằng dặc số liệu sắp vào những bảng biểu phức tạp liên quan đến loại gene này hay quy trình sinh lý học khác, và chính bản thân những người đó lại phát ngôn thay vì được nghe nói về những tác dụng kỳ lạ và thần diệu của việc người ta dừng bước để trò chuyện với nhau trên đường phố hay ba thế hệ gia đình cùng chung sống dưới một mái nhà.
Và điều gì đã xảy ra? Một thứ tương tự với điều từng xảy ra ở trường Cambridge hai mươi năm về trước: Robert Oppenheimer bắt phần còn lại của thế giới phải nhìn nhận mọi thứ theo cách của riêng ông. Một phần trong đó là những khuyến khích, tưởng thưởng và những niềm vui thích. Họ xem xét lịch sử bệnh lý và xây dựng các phả hệ gia đình.