Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Tiếp theo thì còn tùy. Tôi bảo: Chào chú.
Bắt đầu khó nghĩ đây. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.
Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Nhiều điểm rất giống tôi. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.
Mất thương hiệu hơi bị phiền. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Tóm lại là không được bi quan. Người rỗng như không có lực. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.