Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
What Ive felt what Ive known never shine through what I know Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Kể cả cái nhàm chán. Trú ngụ trong ấy là đàn cò.
Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.
Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Thế giới đầy rẫy những hận thù. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.