Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Yêu say đắm là chơi.
Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Mình rất sợ phí thơ. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Cái thùng rác lở loét hơn.
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Câu chuyện có vẻ như vầy. Là thích cái gì thì làm cái đấy.
Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau.
Giấc mơ cũ rồi mà. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.
Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.